Lam bang dai hoc  –  Có lẽ, chẳng một bố mẹ nào lại muốn có một đứa con không hiểu chuyện như tôi.
Vào một ngày trời mưa cách đây mấy năm trước, tôi bàng hoàng biết được tôi không phải con ruột của bố mẹ, họ chỉ nhận nuôi tôi từ một trại trẻ mồ côi của thành phố nào đó. Khoảng thời gian đó có lẽ là lúc khó khăn nhất cuộc đời tôi, cảm giác cô đơn, bơ vơ, lạc lõng giữa cuộc đời rộng lớn này làm tôi mất hết niềm tin vào cuộc sống. Những người tôi tưởng rằng là máu mủ, ruột thịt của mình thì sau cùng chỉ là người dưng nước lã. Không phải là họ không yêu thương tôi, họ rất yêu, rất thương, rất chiều chuộng tôi, nhưng tôi lại chẳng thể đối xử với họ như trước đây, trước mắt tôi mọi thứ dường như mờ nhạt, chẳng rõ ràng. Sau khi biết được việc này, tôi xa lánh tất cả mọi người, trốn vào một góc tối của riêng tôi, chỉ biết khóc và khóc. Sau một tuần tôi cắt liên lạc với tất cả mọi người, tôi quyết định lê cái thân xác tàn tạ này đi học để có thể vơi bớt đi phần nào trong lòng. Tôi đến lớp với sự bàng hoàng của cô giáo chủ nhiệm và các bạn trong lớp
– Con kia, mày đi đâu để bố mẹ này lục cả trường lên tìm mày kìa.
– Mày có biết bọn tao lo cho mày lắm không
– Đi đâu sao không nói câu nào
– ………………………………..

1426479013-7896775bd19c1f79571ed0988bcbdd30

Đấy là những câu hỏi tôi nhận được nhiều nhất trong ngày hôm ấy nhưng tôi chẳng con sức để đáp lại. Cuối giờ, tôi rủ đứa bạn thân cùng bàn lê la vài quán xá để tâm sự một vài câu chuyện. Tôi có kể với nó rằng tôi không phải là con ruột của bố mẹ, nó có vẻ chẳng mấy ngạc nhiên cho lắm, nó đáp:
– Chuyện đấy thì có quan trọng gì?. Mày có thấy bố mẹ mày đối xử với mày còn hơn cả con ruột không? Bố mẹ có yêu thương mày không? Có lo cho mày từng li từng tí? Mày bỏ đi mấy ngày, mày có biết là mẹ mày lo đến mức phải nhập viện không?
– Nhưng…..
Tôi nghẹn lời, chẳng nói được lời nào. Tôi trở về nhà, mân cơm có ai đó đang ăn dở trong bếp, nhà cửa trống trơn không còn ai. Tôi chạy sang hàng xóm mới biết bố đã vào viện chăm mẹ. Tôi chần chừ một lúc rồi lấy xe đến bệnh viện. Bước vào phòng, mẹ ngất lịm trên giường bệnh, bố thì thất thần ngồi nắm tay mẹ, khóe mắt bố đỏ hoe. Thấy tôi, bố chạy lại ôm chầm lấy, rồi hỏi han liên tục, rằng tôi đã đi đâu, làm gì, mấy ngày qua có ăn uống gì không, có bị làm sao không. Tôi chẳng nói được câu nào, chỉ lí nhí nói ra một câu:
– Con xin lỗi

20160509-114614-like-mother-like-daughter-funny-photography-20_605x437

Rồi tôi ôm bố khóc nức nở. Bố mẹ chẳng trách tôi nửa lời, làm tôi càng thấy có lỗi. Vài ngày sau, mẹ ra viện, tối đó mẹ gọi tôi xuống nói chuyện riêng. Mẹ kể về ngày trước nhận nuôi tôi như thế nào, tôi khó chăm ra sao, rồi kể về cảm xúc của mẹ vui như thế nào khi nhìn thấy tôi lớn khôn từng ngày. Dù tôi chẳng được nuôi bằng sữa mẹ như bao đứa trẻ khác, nhưng chính tình yêu thương của người mẹ nuôi này đã cùng tôi đi qua những ngày tháng ấy. Rồi mẹ bảo “mẹ không còn trẻ nữa, chỉ muốn nhìn thấy con lớn khôn khỏe mạnh, học hành giỏi giang, đỗ đạt, trở thành một người trưởng thành để bố mẹ vui lòng”.

Cùng tôi trải qua bao nhiêu kỉ niệm của thời thanh xuân, đến ngày tôi nhận bằng tốt nghiệp đại học, mẹ khóc “đây là thành quả, là sự cố gắng, là mồ hôi, công sức của con đổ ra, con phải biết trân trọng nó, như chính bản thân con, vì một phần nào đó nó sẽ giúp con bước đi một cách dễ dàng hơn trên con đường của chính con, để con có thể sống một cuộc sống hạnh phúc, bố mẹ chỉ mong có vậy.”

bo-me-ung-ho-con-gai-cuop-chong-nguoi20140725131204_6602010

Tôi nhìn mẹ, một dòng nước mắt lăn dài trên má tôi, cảm ơn mẹ vì đã nuôi nấng con, cảm ơn tấm bằng đại học vì đã làm mẹ yên lòng

 

Hai thẻ thay đổi nội dung bên dưới.